Latest News :

Tản Mạn Cùng Nhà Văn MC NGUYỄN NGỌC NGẠN

Tôi biết đến nhà văn MC Nguyễn Ngọc Ngạn từ khi tôi mới đặt chân đến Hoa Kỳ vào đúng thời điểm Chú Ngạn lần đầu tiên xuất hiện trên cuốn Paris By Night số 17. Thoắt đấy mà 20 năm đã lặng lẽ trôi qua… Hai mươi năm, một chặng đường không phải là dài lắm đối với một người nghệ sĩ, nhưng đối với một MC lại là một lộ trình dài đăng đẳng … Trong showbiz, tạo ra một tên tuổi đã khó, nhưng để giữ vững tên tuổi đó ở ngôi vị hàng đầu trong hai thập niên qua là điều không phải ai cũng có thể làm được. Với hướng đi riêng của mình, nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn đã dùng diễn đàn Paris By Night để đưa văn hóa nghệ thuật dân tộc đến gần hơn với giới trẻ. Ông đã làm nổi bật vai trò người MC, tạo được cho mình một tên tuổi và một chổ đứng “trang trọng” trong lòng khán thính giả. Mời quý độc giả cùng theo dõi tâm tình của nhà văn MC Nguyễn Ngọc Ngạn về cuộc đời và nghệ thuật sau 20 năm gắn bó sân khấu do Thanh Mai (TM) thực hiện riêng cho Việt Lifestyles.
Thanh Mai

TM: Tháng Sáu năm nay đúng vào kỷ niệm 20 năm Chú đứng trên sân khấu Paris By Night, với một thời gian dài đứng trên sân khấu như Chú, chắc chắn Chú đã có rất nhiều những kỷ niệm vui buồn. Chú có thể chia xẻ vài cảm tưởng hay tâm tình của người làm nghệ thuật?

NNN: Hai mươi năm sân khấu đối với một ca sĩ thì không dài. Khánh Ly hát 50 năm vẫn cứ Diễm Xưa, Hạ Trắng. Chế Linh hát 50 năm vẫn cứ Túy Ca, Đêm Buồn Tỉnh Lẻ. Nhưng với một MC thì 20 năm là một chặng đường dài lê thê, bởi mỗi show đều đòi hỏi những đề tài mới, những câu chuyện mới. Hôm nay nhìn lại, chú ngạc nhiên thấy mình đã qua được cái mốc thời gian thăm thẳm đó, và như Bằng Kiều nhận xét: “Nói 20 năm mà khán giả vẫn còn muốn nghe là điều kỳ diệu.”

MC Nguyễn Ngọc Ngạn lần đầu tiên xuất hiện trên Paris By Night số 17 vào năm 1992
.

TM: Thời buổi điện toán ngày nay, hầu như ai cũng đều lệ thuộc vào computer để tìm kiếm thông tin, theo dõi tin tức, v.v. Là một nhà văn và người dẫn chương trình hàng đầu ở hải ngoại, Chú thu thập và tìm kiếm thông tin để viết truyện hay soạn script bằng cách nào, nếu không sử dụng đến computer? Lý do tại sao Chú ngại dùng computer?


NNN: Kiến thức của chú phần lớn là dựa vào sách vở, báo chí, cũng như học hỏi qua những tiếp xúc và do trí nhớ còn đọng lại từ thuở đi học. Dĩ nhiên chú cũng biết internet là nguồn cung cấp thông tin vô cùng rộng lớn, tiết kiệm thì giờ và tiền bạc. Nhưng chú mất tin tưởng ở internet vì một đôi lần đọc phải những bài viết của các tác giả thiếu trách nhiệm, thiếu tự trọng, đã dùng những ngôn ngữ nặng nề và thậm chí thô tục, dù những bài ấy không liên quan gì đến chú. Chú vẫn nghĩ: Ngôn ngữ là bộ mặt nổi bật nhất của văn hóa cộng đồng. Đưa lên internet những lời lẽ thiếu văn hóa là làm xấu hẳn bộ mặt của cộng đồng. Hãy hình dung mấy chục triệu người trong nước đọc những bài đả kích thô bạo trên internet, họ sẽ nhìn cộng đồng hải ngoại chúng ta như thế nào! Đó là lý do chú dứt khoát không dùng computer. Thà chịu làm người lạc hậu và tốn tiền mua sách tra cứu.
TM: Trong những chương trình Paris By Night do chú điều khiển, chắc chú đã nhận được nhiều ý kiến của khán giả, khen chắc cũng có nhiều, và chê thì không thể nào không có. Đối với những ý kiến phê bình thiếu chính xác và không đứng đắn thì thái độ của chú ra sao?

NNN: Một người ra trước công chúng như chú, tất nhiên phải chấp nhận sự phê bình. Nhưng phê bình không thể lan qua biên giới để biến thành phỉ báng: Đó là khuyết điểm của rất đông người Việt. Thí dụ: Người ta chê chú viết cuốn truyện này dở, làm MC chương trình kia kém, chú phải chấp nhận, miễn là những nhận xét đó có tính khách quan mà người Mỹ gọi là “honest opinions”, có dẫn chứng, có lý luận và không xuất phát từ sự thù ghét cá nhân. Điều đó nói thì dễ nhưng đòi hỏi trình độ sống văn minh rất cao mới có thể đạt được. Chẳng hạn có người trích dẫn một câu nói của chú để phê bình, nhưng ngay khi trích dẫn đã cắt xén, hoặc cố ý bóp méo. Như thế tức là họ đã để lộ ra cái ý đồ không lương thiện rồi. Trong một vài cuốn Paris By Night, chú cũng có thiếu sót. Chẳng hạn giới thiệu sai tên tác giả hoặc sai một địa danh nào đó. Khi có người góp ý, chú đính chính và xin lỗi khán giả ngay trong chương trình kế tiếp. Ở cương vị của chú, được đông đảo quần chúng biết đến, tất nhiên trách nhiệm của chú rất lớn. Ai vạch cho mình cái sai, người đó là thầy mình. Nhưng với những chỉ trích thiếu khách quan và không có ý xây dựng thì bận tâm đến làm gì!

TM: Chú là người rất quan tâm đối với giới trẻ, điều này được thể hiện qua cách dẫn chương trình của Chú cũng như qua những bài viết, bài phỏng vấn; người trẻ cảm thấy gần gũi với Chú nhiều hơn. Chú đối với họ, không chỉ là một nhà văn, một MC, mà còn là một người thầy với vốn kiến thức sâu rộng… Chú có dự định sẽ đào tạo thế hệ hậu duệ nối nghiệp chú? Cũng như Chú có lời khuyên gì đối với những người trẻ yêu thích đi vào lãnh vực MC như một nghề chuyên nghiệp?

NNN: Cháu nói đúng: Chú nhớ buổi tối trước ngày thu hình cuốn Paris By Night đầu tiên, nghệ sĩ và chú ngồi trên du thuyền chạy dọc theo bờ sông Seine tại Paris. Chú nghe các bạn trẻ nói chuyện nửa tiếng Anh, nửa tiếng Việt. Trong đầu chú bật ra ý nghĩ là nên dùng diễn đàn Paris By Night để phổ biến văn chương, lịch sử, ca dao, tục ngữ, cho thế hệ kế tiếp. Từ đó, chú cứ đi theo hướng này và được các bận phụ huynh hết sức tán thưởng, kể cả trong nước. Cụ thể nhất là cuốn Xuân Tha Hương, chú kể hết các sự tích và phong tục ngày Tết cổ truyền của dân tộc. Theo nhận xét của chú, trong nghệ thuật, muốn được chú ý cần phải đi tiên phong. Ngày nay có nhiều người nhảy lạ hơn Michael Jackson hoặc Elvis Presley, nhưng họ đi sau nên không gây được tiếng vang nữa. Khi bước lên sân khấu lần đầu, chú rất bận tâm tìm cho mình một hướng đi để khác với các MC đi trước chú. Cái hướng ấy chú đã tìm được như chú vừa nói. Anh Nam Lộc có lần trả lời phỏng vấn của báo và của TV đã nói rằng: “Những người MC chúng tôi phải nhớ ơn ông Nguyễn Ngọc Ngạn là người đã nâng cao vai trò của MC và đặt cho MC một chổ đứng trang trọng”.
Nói tóm lại, cháu muốn làm MC, cháu phải tự tìm ra một hướng mới. Cô Kỳ Duyên làm MC trong nước, đứng chung với những ông MC nổi tiếng. Sau một vòng lưu diễn, bầu show và khán giả yêu cầu cô chịu khó trở lại làm MC một mình, bởi “ai đứng bên cạnh chị cũng làm khán giả nhớ tới chú Ngạn”. Chú nhắc chi tiết này chỉ để nói với cháu một điều là, nếu cháu làm MC, cháu phải khác với Kỳ Duyên hoặc khác với bất cứ người nữ MC nào đã đi trước cháu.


Cặp MC sáng giá sân khấu hải ngoại, Nguyễn Ngọc Ngạn và Nguyễn Cao Kỳ Duyên

TM: Được biết trước đây, Chú cũng đã từng đam mê ngành kịch nghệ và đã từng ghi danh theo học lớp kịch ở trường Quốc Gia Âm Nhạc, Sàigòn. Trong những năm gần đây, trên sân khấu Paris By Night, khán thính giả rất thích những vở kịch do Chú biên soạn. Chú có thể cho biết là viết kịch và viết truyện, cái nào khó hơn, tại sao?

NNN: Viết kịch khó hơn viết truyện rất nhiều. Viết hài kịch lại càng khó gấp bội. Một vở bi kịch, chỉ cần nhắc đến một nỗi oan, thí dụ như người vợ hiền bị chồng hắt hủi, thêm vài tiếng đàn bầu là khán giả rơi lệ rồi! Nhưng hài kịch, diễn viên nói một câu, đoán là người ta sẽ cười mà không ai cười là mất tinh thần ngay! Những năm gần đây, mỗi khi chuẩn bị thu hình Paris By Night, mối lo của chú không còn là phần MC nữa mà là vở hài kịch. Một vở hài kịch thời lượng chỉ có khoảng 30 phút, mọi diễn tiến câu chuyện chỉ gói gọn trong một màn, một cảnh, trình diễn trực tiếp trước mặt khán giả, điều này vô cùng khó khăn. Trong nước, nhân lực đông như vậy mà kịch bản hài cũng còn bế tắc, huống chi hải ngoại!

TM: Nhiều người đã so sánh Chú cũng giống như nam tài tử George Clooney và Brad Pitt, vì càng lớn tuổi, trông họ càng lịch lãm, phong độ hơn. Bí quyết “trụ nhan” của Chú là gì?

NNN: So sánh như thế theo chú là do xuất phát từ tình cảm cá nhân của khán giả dành cho chú, chứ sự thật cuộc đời 67 năm của chú, chưa lúc nào chú có được cái nét quyến rũ của Brad Pitt hay George Clooney.

TM: Nếu không phải bận đi show, một ngày bình thường của Chú như thế nào?

NNN: Chú có cuộc sống rất đơn giản. Ở nhà, chú thường nấu cơm hằng ngày, rồi hút bụi nhà, làm vườn, cắt cỏ mùa Hè và xúc tuyết mùa Đông. Khi nào bà xã cần đi shopping hoặc đi chợ thì chú chở đi. Chú ngủ ít, dùng nhiều thì giờ đọc sách, coi show, xem phim và viết truyện. Bà xã chú thường nói với bạn bè: “Anh Ngạn không phải là một người may mắn, mà là một người chăm chỉ.”

TM: Được biết tháng Sáu năm nay cũng là kỷ niệm 30 năm ngày cưới của Chú. Chú có thể cho biết Cô Chú đã quen nhau trong hoàn cảnh như thế nào?
NNN: Chuyện này thì hơi riêng tư, nhưng cám ơn cháu đã nhắc đến 30 năm ngày cưới của cô chú. Chú xin vắn tắt để khỏi mất thì giờ của độc giả: Năm 1980, chú mới từ trại tỵ nạn qua Vancouver được một năm. Bà xã chú, nghệ sĩ quen gọi là cô Diệp, lúc ấy từ Paris đưa mẹ sang Canada để thăm mộ người con cả, tức anh cô Diệp, mất tại Canada vào năm 1978. Do một người bạn giới thiệu, chú gặp cô Diệp chiều thứ Sáu. Hai hôm sau là chiều Chủ Nhật, chú hỏi cưới. Cô Diệp nhận lời, có lẻ vì thương một người nghèo! Rồi cô Diệp trở về Pháp. Hai năm sau, chú sang Paris làm đám cưới vào ngày 19 tháng 6 năm 1982 và đón cô Diệp sang Canada. Năm sau, 1983, sinh cháu Định. Vì bà ngoại cháu từ Paris sang giúp cô chú lúc cháu Định mới chào đời, nên chú lấy họ Vương của bà để đặt tên cho cháu là Nguyễn Vương Định. Chú chọn ngày cưới 19 tháng 6 cho dễ nhớ vì đó là ngày Quân Lực VNCH. Như vậy ngày 19 tháng 6 năm nay 2012 là đúng 30 năm.

Nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn và cô Trần Ngọc Diệp trong ngày cưới

Thanh Mai
Share this article :

Post a Comment

 
Support : Lang Thang Du Ký | Nhac Flac Online | Kênh Hài
Copyright © 2016. Nhà Văn Nguyễn Ngọc Ngạn - All Rights Reserved
Template Created by Cafeden Team Published by Mas Template
Proudly powered by Blogger