Skip to main content

Chuyện của 3 con rận




Chuyện của 3 con rận

Một cô gái rất bẩn nên nhiều rận sống trên cơ thể cô. Một lần chuẩn bị đi chơi với bạn trai, cô ta liền tắm kỹ, nhưng 3 con rận vẫn sót lại trên cơ thể.

Hôm sau 3 con rận gặp nhau và nói chuyện:




- Con thứ nhất: Hôm qua lũ to quá chúng mày nhỉ. Tao tìm được một cái đồi trọc và bám vào đấy mới ko bị cuốn trôi đi.

- Con thứ hai: Ừ lũ to thật, may mà tao trú vào một cái bụi rậm nên ko sao.

- Con thứ ba: Chuyện của chúng mày chưa ghê. Tao gặp chuyện khủng khiếp hơn nhiều. Tao tìm được một cái hang để chui vào tránh lũ. Đến khi hết lũ tao định chui ra thì bỗng dưng một con trăn khổng lồ chui vào. Con trăn có cái đầu đỏ hỏn. Nó cứ thụt ra thụt vào liên hồi. Tao sợ quá ko dám nói gì cả. Một lúc sau tao lấy hết can đảm hỏi nó: "Anh trăn ơi, anh vào đây có việc gì vậy?". Con trăn vẫn chẳng nói gì. Thế rồi bỗng dưng một lúc sau nó nhổ toẹt một bãi nước bọt vào mặt tao. Thằng trăn này khốn nạn thật.

Comments

Popular posts from this blog

NHỮNG TRUYỆN ĐỌC (AUDIO BOOKS) CỦA NGUYỄN NGỌC NGẠN

Truyện cười tiếu lâm tục tĩu 18+ hay nhất

Các bạn lưu ý, Tôi chỉ sưu tầm một ít chuyện cười người lớn, ai không thích đọc vui lòng đừng comment nhé.

Người phụ nữ mang con mèo bị bệnh của mình tới tìm bác sĩ thú y. Nàng than thở:

- Nó bỏ ăn uống mấy ngày nay, nhờ thầy cứu giùm.

Sau khi khám cho con mèo, bác sĩ thú y liền bảo:

- Con mèo này nó bị chứng bệnh rụng lông, mà nó lại hay liếm lông, nên lông vào miệng, xuống dạ dày, giờ rối bù trong đó. Tôi không thể cứu nó được, thế nào nó cũng chết thôi!

Mặt nàng bỗng biến sắc. Ngồi im lặng nghĩ ngợi một lúc lâu, nàng bỗng khóc lóc vô cùng thảm thiết. Bác sĩ hốt hoảng:

- Cô đừng quá đau buồn như thế. Cô có thể nuôi một con mèo khác cơ mà!

- Không phải thế bác sĩ ơi! Tôi đang lo thế nào rồi chồng tôi cũng mắc bệnh này mà chết mất thôi!

Nguyễn Ngọc Ngạn và chuyến tàu đau thương

Câu chuyện vượt biển kinh hoàng của Nguyễn ngọc Ngạn – Nhà văn – MC của Thúy Nga Paris by night


Ðời người, ai cũng có những kỷ niệm, đau thương hay hạnh phúc. Kỷ niệm đôi khi chỉ thoáng qua, mờ nhạt như áng mây bay ngang bầu trời, để lại chút hình ảnh bâng khuâng. Nhưng cũng có khi hết sức sâu đậm, đến nỗi có thể coi là một biến cố, khả dĩ tạo thành khúc rẽ quan trọng cho cuộc đờị Ðó là trường hợp của tôi với câu chuyện xảy ra hơn 20 năm về trước mà giờ này ngồi ghi lại, tôi vẫn thấy hiển hiện như mới hôm qua.



Ngày ấy, miền Nam vừa đổi chủ được 3 năm, tình hình chính trị còn cực kỳ khắt khe Ðã thế, chính sách áp dụng lại không đồng nhất, mỗi phường mỗi tổ là một lãnh chúa, phát huy sáng kiến mà bức chế nhân dân. Tôi ở trại cải tạo, cầm tờ giấy tha vào giữa năm 78, về trình diện Sở Giáo Dục Thành Phố cho đúng thủ tục, dù biết trước sẽ không được thu nhận trở lại nghề cũ . Không có nghề nghiệp biên chế, tôi chỉ được tạm trú 3 tháng tại Sài Gòn để thu xếp đi vùng kinh tế mới . Thời gian …