Skip to main content

10 điều người lớn có thể học hỏi từ trẻ con



10 điều người lớn có thể học hỏi từ trẻ con

1. Mỗi ngày đều là một khởi đầu mới

Khi còn bé, mỗi ngày mới đều mang lại những cơ hội mới với bạn bè mới, khám phá những cuộc phiêu lưu mới, học nhiều điều mới. Các bé không kéo những phiền muộn của ngày hôm trước sang ngày hôm sau, mà thay vào đó luôn là một khởi đầu mới.

2. Hoạt động sáng tạo rất tốt và vui

Bạn thường thấy các bé đắm mình vào những trò chơi sáng tạo hàng giờ đồng hồ. Vẽ tranh, chơi đất nặn, xây lâu đài cát… Các bé dành toàn bộ sự chú ý vào đó và tỉ mẩn tới từng chi tiết. Khi chúng ta lớn hơn, chúng ta không còn muốn dành quá nhiều thời gian cho những hoạt động sáng tạo nữa. Nói cách khác, ngoài các nghệ sĩ, hiếm ai có thể tìm kiếm niềm vui từ trò đất nặn, vẽ tranh…

3. Dũng cảm

Một đứa trẻ có thể hát to hay nhảy nhót khi nào nó thích. Cuộc sống của trẻ con là không giới hạn bởi những nỗi sợ thất bại hay chế giễu. Chúng tự tin tiến vào cuộc sống với hy vọng và lòng quyết tâm. Chưa bao giờ thất bại, chưa bao giờ bị hạ gục, trẻ con luôn dang tay đón nhận mọi điều từ cuộc sống.

4. Cười tươi mỗi ngày

“Một ngày không tiếng cười là một ngày uổng phí”, Charlie Chaplin.

Trẻ con có khả năng kỳ diệu, đó là tìm thấy niềm vui từ mọi nơi quanh chúng. Một đứa trẻ nhận thấy những điều hài hước ngay cả khi đứng trong một khu thương mại hay trong công viên.

5. Năng động

Lúc còn bé, thời gian đi chơi luôn là khoảng thời gian vui và tươi sáng nhất trong ngày. Bạn có thể chạy đuổi nhau với bạn bè cho tới khi mệt lử, nhảy tưng tưng mà không bao giờ đánh giá đó là thể dục hay tập tành vì dáng vóc. Đơn giản đó là trò chơi khiến bạn vui vẻ.

6. Nuôi dưỡng tình bạn

Trẻ con cảm nhận niềm vui thật sự khi chơi cùng bạn bè và rất thích kết bạn mới. Chúng tham gia đội bóng, đi dự tiệc sinh nhật, học trường mới. Có biết bao cách để trẻ kết bạn mới. Trẻ con tâm niệm một điều “càng đông càng vui” và người lớn cũng nên như vậy.

7. Làm anh hùng

Khi trẻ kể cho bạn nghe về trường hay về đội bóng, chúng luôn đóng vai người hùng. Mọi chuyện đều xoay quanh chúng. Khi trưởng thành, chúng ta không còn muốn tỏ ra tự phụ hay ta là trên hết, và chúng ta tự hạ thấp những thành quả của mình. Chúng ta không muốn là người hay khoe khoang nên tự hạ mình xuống để có cảm giác hòa đồng. Khiêm tốn trở thành một tố chất được đánh giá cao và chúng ta bắt đầu tự thuyết phục bản thân rằng chúng ta không có gì đặc biệt.

8. Sẹo là biểu tượng vinh quang

Khi một đứa trẻ gẫy xương, mọi người đều chú ý tới nó. Đột nhiên chúng trở thành siêu sao của lớp. Nếu chúng ngã và bị xây xát, mọi người đều muốn xem sẹo của chúng. Khi lớn lên, chúng ta che giấu sẹo và mỗi vết thương đều là bí mật. Chúng ta không muốn bị đánh giá là yếu hay đáng thương nên che giấu mọi tổn thương. Nhưng với trẻ con, sẹo không chứng tỏ sự yếu đuối, nó là biểu tượng của sức mạnh và sự chiến thắng, một thành quả, một câu chuyện vinh quang.

9. Khám phá nhiều điều mới

Trẻ con không ngại chơi một môn thể thao chúng chưa từng thử. Chúng sẵn sàng nhảy trên bạt, lặn dưới bể hay thậm chí là trượt tuyết trên núi cho dù đó là môn rất lạ với chúng. Khi đã lớn, chúng ta sợ những điều chưa biết. Chúng ta chấp nhận gắn liền với nơi quen thuộc an toàn và không mạo hiểm ra ngoài.

10. Trân trọng những điều nhỏ

Các bé có thể ngồi ngắm những chú chim chạy tới lui trên đôi chân bé xíu. Những điều chúng ta coi là đương nhiên có thể đem lại cho các bé niềm vui và cảm hứng đến vậy. Cuộc đời sẽ đẹp hơn biết bao khi chúng ta có thể nhận ra những phép màu đơn giản quanh ta.

Comments

Popular posts from this blog

NHỮNG TRUYỆN ĐỌC (AUDIO BOOKS) CỦA NGUYỄN NGỌC NGẠN

Truyện cười tiếu lâm tục tĩu 18+ hay nhất

Các bạn lưu ý, Tôi chỉ sưu tầm một ít chuyện cười người lớn, ai không thích đọc vui lòng đừng comment nhé.

Người phụ nữ mang con mèo bị bệnh của mình tới tìm bác sĩ thú y. Nàng than thở:

- Nó bỏ ăn uống mấy ngày nay, nhờ thầy cứu giùm.

Sau khi khám cho con mèo, bác sĩ thú y liền bảo:

- Con mèo này nó bị chứng bệnh rụng lông, mà nó lại hay liếm lông, nên lông vào miệng, xuống dạ dày, giờ rối bù trong đó. Tôi không thể cứu nó được, thế nào nó cũng chết thôi!

Mặt nàng bỗng biến sắc. Ngồi im lặng nghĩ ngợi một lúc lâu, nàng bỗng khóc lóc vô cùng thảm thiết. Bác sĩ hốt hoảng:

- Cô đừng quá đau buồn như thế. Cô có thể nuôi một con mèo khác cơ mà!

- Không phải thế bác sĩ ơi! Tôi đang lo thế nào rồi chồng tôi cũng mắc bệnh này mà chết mất thôi!

Nguyễn Ngọc Ngạn và chuyến tàu đau thương

Câu chuyện vượt biển kinh hoàng của Nguyễn ngọc Ngạn – Nhà văn – MC của Thúy Nga Paris by night


Ðời người, ai cũng có những kỷ niệm, đau thương hay hạnh phúc. Kỷ niệm đôi khi chỉ thoáng qua, mờ nhạt như áng mây bay ngang bầu trời, để lại chút hình ảnh bâng khuâng. Nhưng cũng có khi hết sức sâu đậm, đến nỗi có thể coi là một biến cố, khả dĩ tạo thành khúc rẽ quan trọng cho cuộc đờị Ðó là trường hợp của tôi với câu chuyện xảy ra hơn 20 năm về trước mà giờ này ngồi ghi lại, tôi vẫn thấy hiển hiện như mới hôm qua.



Ngày ấy, miền Nam vừa đổi chủ được 3 năm, tình hình chính trị còn cực kỳ khắt khe Ðã thế, chính sách áp dụng lại không đồng nhất, mỗi phường mỗi tổ là một lãnh chúa, phát huy sáng kiến mà bức chế nhân dân. Tôi ở trại cải tạo, cầm tờ giấy tha vào giữa năm 78, về trình diện Sở Giáo Dục Thành Phố cho đúng thủ tục, dù biết trước sẽ không được thu nhận trở lại nghề cũ . Không có nghề nghiệp biên chế, tôi chỉ được tạm trú 3 tháng tại Sài Gòn để thu xếp đi vùng kinh tế mới . Thời gian …